Vài điều trước ngày 09/11/2020
Mình vẫn ở Việt Nam.
Hy vọng năm sau, khi mình viết một post mới cho tuổi 19, mình sẽ ngồi ở nơi nào đó khác.
Sinh nhật năm nay của mình có lẽ là dấu mốc của sự trưởng thành, lần đầu tiên quà trong dịp sinh nhật không còn là thứ mình mong đợi nữa, mà nó là bữa ăn nhà hàng chung với gia đình. Mình thích như thế, mình thích được chứng kiến sự hạnh phúc của mẹ và em khi ăn những món ngon, sự thoải mái của mẹ khi tận hưởng không gian ở nhà hàng cũng như sự thích thú của Nấm khi được ăn đồ mình thích. Dù đó là sự hào nhoáng nhất thời nhưng mình muốn điều ấy. Và năm nay nhà mình đã làm điều đó bằng việc đi ăn buffet ở D'Maris.
Từ ngày mình vào đại học, hiếm lắm gia đình mình mới ăn ngoài. Nhìn mẹ ngày nào cũng ngồi bên máy tính ránh kiếm từng đồng cũng làm mình đủ hiểu là học phí hiện tại của mình nó là gánh nặng như thế nào cho mẹ của mình. Nhiều lúc mình có nhiều điều để tâm sự nhưng vì mẹ bận dịch thuật mà mình cũng chả nói được gì. Điều này làm mình buồn lắm.
Năm 17 vừa rồi của mình trải qua nhiều thăng trầm.
Gần đây nhất là việc mình rớt học bổng chính phủ Hàn Quốc 2021, vì mình đã bỏ ra rất nhiều thời gian để chuẩn bị hồ sơ, bài luận cũng như tập phỏng vấn mình cảm thấy thất vọng lắm. Mẹ mình cũng thế, nó càng làm mình buồn hơn. Có lẽ mình không có duyên với Hàn Quốc? Hay mình không hợp với văn hóa của họ? Mình luôn bảo vậy để an ủi bản thân.
Rồi COVID-19 vừa qua đối với mình là một bước dừng để mình có thể xác định lại mục tiêu của mình rõ ràng hơn. Nhờ có nó mà mình đã chuyển hướng trong dự định tương lai của mình nhưng nó cũng khiến cho kế hoạch năm nay của mình đổ vỡ hết. Lần đầu tiên mà mình nhận thấy đôi khi không phải cái gì theo plan thì cũng sẽ hoàn hảo.
Các mối quan hệ xung quanh của mình cũng thay đổi. Mình không biết nên gọi nó là bước tiến hay lùi. Chỉ biết mọi thứ đang và sẽ tiếp tục thay đổi khi mình tiếp tục chặng đường đại học của mình. Có những người họ sẽ rời xa và có những người họ sẽ là bạn đồng hành của mình bây giờ để mình có thể tiếp tục hướng đến mục tiêu.
Đây có lẽ cũng là năm mình thử những cái mới. Từ việc mình đi tập gym, đọc nhiều sách hơn, xem xét lại những giá trị của mình, bắt đầu tự ra quyết định, trúng tuyển vào Fulbright, có part-time job đầu tiên, đi mổ mắt nhưng rồi cũng kéo theo đó là những lần áp lực, lo sợ, ngồi khóc một mình, stress đến mức cả đêm không ngủ được.
Vài điều cho tuổi 18.
Hãy tiếp tục giữ trong mình cái lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ này. Tuy rằng mọi thứ sẽ khó khăn và áp lực hơn, nhưng kỷ luật là điều phải luôn nhớ. Hãy nhớ Parkinson law, pain and pleasure theory. Luôn đặt cho mình những mục tiêu và ghi nó vào cuốn sổ. Tập trung vào con đường phía trước và bớt quan tâm lại đến những chuyện vặt vãnh. Đừng ngủ quên trên chiến thắng và cũng đừng để những lời chê bai kéo bạn xuống, tiếp tục tập luyện là chìa khóa. Đặt ra cho mình những thử thách và chinh phục nó nhé! Quan trọng nhất là đừng bị label cũng đừng label ai bởi những thứ xung quanh.
"You don't need to proof anything to anyone. Do it for yourself."

Chị ui cố lên!! Bài viết hay lắmmmmmm
ReplyDelete